[eROLE] 2. Con cái không phải tài sản của Cha mẹ!

[Wikipedia-Vie] Tài sản là của cải vật chất dùng vào mục đích sản xuất hoặc tiêu dùng. 

[Oxford dictionary] Asset is a person or thing that is valuable or useful to somebody/something. 

Tôi phản đối cách ví vón “con cái là tài sản quý giá nhất của cha mẹ”. Tôi rất mong các nhà giáo dục và các bậc Phụ huynh dù trong trái tim hay lời nói, và đặc biệt là hành động, chúng ta hãy loại bỏ hoàn toàn khái niệm này. 

❤️ Con không phải một khoản đầu tư, con không tạo ra lợi nhuận. 

Song hành với “tài sản”, tôi còn khá bất bình với tư duy “đầu tư vào con cái là đầu tư sinh lời nhất”.  Tôi tin rằng hầu hết bố mẹ đều yêu thương con cái của mình vô điều kiện – tình yêu sét đánh thuần khiết và chẳng có lý do. 

Chúng ta rung động chỉ vì một cái nắm tay bé xíu xiu, từ một tiếng cười hay một cái nheo mắt. 1 tuần xa bạn Chương, chỉ thêm 1 trò nghịch mới cũng khiến tôi phấn khích và tự hào suốt cả ngày. Dù là vật chất hay tinh thần, thứ chúng ta gửi gắm cho con chỉ mong con sẽ thành công & hạnh phúc chứ chẳng mong một lần được báo hiếu. 

Bố mẹ không đầu tư vào con mà chúng ta gửi tiết kiệm vào tài khoản tình cảm để nuôi dưỡng tâm hồn con. Một cái ôm chặt khi con thổn thức, một lời động viên khi con thất bại, một bữa cơm gia đình tràn ngập tiếng cười sẽ luỹ kế và trở thành điểm tựa vững vàng cho con vượt qua những thử thách. Tôi chắc chắn rằng một đứa trẻ với tài khoản tình cảm kếch xù chính là đích đến, là thành công của người làm cha mẹ. 

❤️Con không thuộc quyền sở hữu của bất kỳ ai. 

Chồng tôi là một người làm về tài chính và thường có quan điểm “đa dạng hoá tài sản”. Tôi trộm nghĩ nếu nói con cái là tài sản thì cũng chẳng khác gì bất động sản, vàng hay tiền mặt nhỉ. Dẫu vẫn biết là sự ví von ngữ nghĩa nhưng tôi vẫn cho rằng chúng ta – những phụ huynh cấp tiến nên tránh hoàn toàn những cơ hội cho phép mình nghĩ/nói con thuộc quyền sở hữu. 

Bởi khi ta cho mình một đặc quyền, đặc biệt là quyền sở hữu, tính áp đặt, độc đoán vô tình sẽ trỗi dậy. Chúng ta đã thấy những hậu quả đáng tiếc của tư duy “tôi muốn làm gì là quyền của tôi” lên những đứa trẻ – những cái kết thương tâm và đáng phẫn nộ. Trẻ em là một con người của xã hội mà bố mẹ may mắn được đón nhận, được nuôi dưỡng và được cống hiến tâm sức của mình. 

❤️ Con là một phước lành!

Tài sản rồi cũng không ở bên chúng ta mãi mãi, chẳng thể nắm giữ cũng chẳng thể mang theo. Nhưng phước lành thì lại khác, chúng ta ôm trọn chúng trong trái tim, trong tâm hồn và cả trong “những điều để lại”. 

Ông nội chồng tôi là một người đã sinh thành và giáo dục những người con có phẩm chất và trí tuệ. Các bác và bố tôi đều trở thành những người có vai trò, làm rạng danh và quay về cống hiến cho quê nhà. Mỗi dịp Tết, tôi thấy hàng xóm làng giềng nườm nượp vào nhà tôi thắp hương cho ông. “Nhờ có ông mà làng ta mới được thế này”. Tôi tin rằng phước lành ông có và ông để lại cho cuộc đời này chính là những giá trị từ ông và những người con của ông. Để khi ông đã không còn trên thế gian này thì những điều tuyệt vời vẫn mãi ở lại. 

Với tôi, con cái là phước báu, là phước lành lớn nhất cuộc đời của cha mẹ. Con tôi là một con người!

Tôi đã tra google câu nói này bằng hai ngôn ngữ Tiếng Việt và Tiếng Anh. Và kết quả thật bất ngờ ngay ở trang 1 tìm kiếm. Ở ngôn ngữ Tiếng Việt là hàng loạt bài báo khẳng định, dẫn dắt về giá trị của đứa con. Còn ở ngôn ngữ Tiếng Anh là những bài tranh cãi và phản đối gay gắt luận điểm này. 

Tôi xin tạm không đưa ý kiến thêm về sự khác biệt này. Tôi tin rằng chỉ là cách dùng 1 từ ngắn thôi nhưng cũng sẽ gợi thật nhiều suy nghĩ trong trái tim của những người làm cha mẹ, cũng như trong tư duy của những người làm giáo dục và định hướng giáo dục. 

Từ khi sinh em bé Chương đến nay đã hơn 2 năm. Có lẽ phải khi em bé bắt đầu biết tương tác qua lại với mẹ và thể hiện cảm xúc, tôi mới thấu hiểu rõ hơn việc con không phải một “vật liền thân” với mình. Con có suy nghĩ của riêng con, có cảm xúc của riêng con và sử dụng ngôn ngữ cuả chính con. Em bé của tôi lớn và đáng yêu, giống như một người bạn nhỏ lí lắc, thích trêu đùa mẹ mỗi khi cao hứng, biết làm nũng mẹ những lúc lười biếng và biết thể hiện tình yêu với mẹ kể cả khi mẹ chẳng yêu cầu.

Cha mẹ là những người bạn lớn, phải rồi, cần nhấn mạnh chữ “lớn” trong cụm từ này. Bởi chúng ta đồng hành bên cạnh con trưởng thành nhưng không phải để “bằng vai phải lứa” với con, mà để che chở con, bảo vệ con, giúp đỡ con tránh mưa nắng cuộc đời trong những ngày con còn thơ bé.

Còn bây giờ phải đi ôm ấp phước lành lớn nhất cuộc đời mình thôi ^^

Linh Chi Hoàng.

Bình luận về bài viết này

Mình là Chi!

Chào mừng bạn đến với góc nhỏ của mình về giáo dục & thương hiệu trường học.