“Cô biết rằng cháu sẽ không học được quá nhiều điều từ chuyến đi này, cũng không có đủ thời gian và trải nghiệm để cảm nhận về nước Mỹ; nhưng cô vẫn muốn cháu đi để có chiếc visa quyền lực nhất thế giới, để khi có ai đó nói về nước Mỹ thì cháu cũng tự tin để kể câu chuyện của mình.” – cô Mai Thị Lan Anh, Nhà sáng lập Hệ thống giáo dục BMS (Ban Mai School), cũng là người thầy lớn nhất của cuộc đời mình.
Trong chuyến đi Thượng Hải, cô bạn mình có hỏi về chuyến đi đến nước Mỹ vào dịp sinh nhật 29 tuổi của mình (tháng 9/2022). Thực sự bản thân mình khi nghĩ đến chuyến đi này có rất nhiều xúc động và bồi hồi, không phải vì sự “choáng ngợp” và tự hào, mà vì tình cảm của một người lãnh đạo, một người dẫn đường, một người nâng đỡ. Giấc mơ Mỹ (American Dream) chắc chắn không phải là được đặt chân lên đất nước hùng mạnh nhất thế giới mà là mở ra một niềm tin “bất kỳ ai cũng có thể thành công bằng tài năng và sự chăm chỉ của mình”. Có lẽ, đó cũng là những kỳ vọng mà cô đang đặt lên “cô học trò” còn nhiều thiếu sót.
Mình vinh dự được tham gia đoàn công tác của Bộ Giáo dục và Đào tạo tham dự Diễn đàn hợp tác giáo dục Việt Nam – Hoa Kỳ cùng thầy Nguyễn Kim Sơn – Bộ trưởng BGD&ĐT và các thầy cô Cục trưởng, Viện trưởng,…các đơn vị trực thuộc Bộ. Chuyên đi kéo dài khoảng 10 ngày và di chuyển tới 3 thành phố: New York, Princeton và Washington D.C.

Quyền lực và sự giản dị
Ấn tượng đậm nét của chuyến đi với mình có lẽ chính là khí chất của những con người “quyền lực” và “giản dị”. Quyền lực trong vai trò chính trị, đại diện cho một quốc gia và giản dị trong cử chỉ và thái độ khiêm nhường, gần gũi.
Mình may mắn vì trẻ tuổi nên được giao phó một số công tác hậu cần nên đã tiếp xúc được hết 100% các thầy cô tham gia chuyến công tác từ rất nhiều những câu chuyện nghề và cuộc đời hay chỉ đơn giản là một hai câu chào hỏi xã giao. “Chất giáo dục” nhiệt huyết nhưng luôn điềm tĩnh, gần gũi nhưng rất có chiều sâu, cởi mở nhưng lại vô cùng kín đáo của những nhà quản lý giáo dục công (Lãnh đạo cơ quan Bộ, Hiệu trưởng các trường Đại học công lập, Quản lý giáo dục thư thục,..) là một bức chân dung về tính cách mình cần học hỏi.

Tròn
Tại buổi khai mạc của Diễn đàn hợp tác giáo dục, thầy Nguyễn Kim Sơn – Bộ trưởng Bộ Giáo dục & Đào tạo đã có bài phát biểu bằng Tiếng Anh. Không phải nội dung hay phong cách hành văn của thầy mà cách thầy phát biểu đã khiến mình vô cùng xúc động – thầy nói vô cùng chậm rãi, rõ ràng, nhấn nhá âm tiết cẩn trọng. Có thể, bài phát biểu của thầy không có sự tự nhiên, luyến láy của một người nói tiếng Anh hay nhưng nó thật sự “tròn” – tròn trong “tròn vành rõ chữ”, tròn trong “tròn việc” đại diện cho ngành giáo dục một quốc gia tại một diễn đàn quốc tế, tròn trong “tròn vai” của một diễn giả mở đầu cho một sự kiện. Trong lòng mình thời khắc đó, vừa tự hào, vừa ngưỡng mộ, vừa yêu quý Thầy biết bao. Đặc quyền của một nhà giáo dục thật khác với các Bộ ngành khác khi Thầy xuất hiện, mọi người đều đứng lên và chào “Em chào Thầy ạ!” hay khi nhắc về Bộ trưởng, ai nấy cũng gọi “thầy” đầy tôn trọng.

Mở to đôi mắt và giữ trái tim bình yên
Năm 2022 là một năm có nhiều biến động khi mình cầm trong tay 2 chiếc visa cột mốc trong cuộc đời. 1 là chuyến đi Mỹ này, 2 là chuyến đi Hong Kong kéo dài 3 năm cùng gia đình. Cả 2 chuyến đi đều là những cơ hội lớn trong đời, song mình không quá háo hức, cũng không quá kỳ vọng. Cảm xúc duy nhất mình lựa chọn và chuẩn bị cho bản thân là sẵn sàng trong tinh thần tích cực.
Bởi cô Lan Anh đã nói đúng, hoá ra đi thật xa đến một nơi phồn hoa nhất thế giới cũng chẳng thể biến mình thành một người xuất chúng hơn, cũng chẳng “đổ thêm dầu vào lửa” cho nhiệt huyết của tuổi trẻ, hay cũng không thắp lên hi vọng được bay cao bay xa. Chỉ có từng khoảnh khắc mình trải qua trong hành trình đó sẽ trở thành một tế bào cấu tạo nên con người của mình trong tương lai: một chút tự tin vì cũng được bước ra thế giới, một chút phong thái mạnh mẽ nhờ những người lãnh đạo mình đã từng gặp, một chút tin tưởng về lựa chọn con đường phát triển nhờ những nơi mình đã tham quan, một chút trưởng thành từ những bài học cuộc sống từ những người anh người chị và một chút nuối tiếc vì những điều còn dở dang.

Những lời cảm ơn có lẽ sẽ chẳng bao giờ là đủ. Chỉ mong rằng bản thân sẽ nỗ lực nhiều hơn để trả lại cho đời những may mắn và cơ hội đã có bằng một vài giá trị bé xíu xiu nào đó mà thôi!
Linh Chi Hoàng – 16/5/2023, Causeway Bay, Hong Kong.
![[ChibeBOLD] 2.Chuyến đi lớn của cuộc đời](https://linhchihoang.blog/wp-content/uploads/2023/05/z4349580157620_888991221ff6f71216074448c1753da5.jpg?w=1024)

Bình luận về bài viết này