Chào Hong Kong một buổi chiều gió lộng, tôi bắt đầu suy nghĩ và viết bài blog đầu tiên của mình. Không phải là copy lại một bài viết tâm huyết nào đó đã từng đăng trên facebook hay nghĩ nát óc về chọn chủ đề gì cho hấp dẫn, tôi quyết định chỉ viết thôi và viết cho chính mình.

Trên cầu đi bộ từ Causeway Bay sang Victoria Harbour
Trên cầu đi bộ từ Causeway Bay sang Cảng Victoria

Chi – tôi đã từng ghét tên của mình. “Sao tên mình chẳng phổ biến như Linh, như Trang, như Phương?”, “Bố mẹ đặt tên gì thực vật thức ăn thế nhỉ?”, “Mình ghét mỗi lần ai gọi mình là nấm Linh Chi, thuốc bổ, đồ quý!”. Với tôi, Linh Chi – tên này chỉ dành cho trẻ con, chẳng trưởng thành lên được. Nhưng rồi 29 năm trôi đi, tôi bắt đầu nhận thấy mình trở nên quen thuộc, yêu quý và tự hào về cái tên của mình. Khi cần đặt tên người dùng (username), mật khẩu (password) hay bất cứ điều gì liên quan đến bản thân, tôi đều sử dụng tên của mình, và dùng một cách trang trọng, không có “trang trí” thêm biệt danh gì cả. Sự trưởng thành về con người sinh lý, những vụn vỡ về tâm hồn sau tháng năm tuổi trẻ, thời gian tiếp xúc và xây dựng những mối quan hệ xã hội không dễ dàng, chắc hẳn đã khiến tôi thấy trân trọng và biết ơn bản thân mình hơn bao giờ hết.

Tôi mơ mộng, nhiều ý tưởng. Lúc nào tôi cũng cảm thấy có những bộ phim chỉ chờ không gian “một mình tôi” để được trình chiếu với nhân vật chính là tôi cùng nhiều tình tiết tưởng tượng. Đó có thể là lúc tôi lái xe, lúc nhắm mắt chuẩn bị ngủ, khi đi tắm,…tôi lại tự mình tận hưởng một “bản thân trong mơ” đang tương tác và đối thoại trong những tình huống chưa bao giờ tôi gặp phải. Đối với những mối quan tâm đặc biệt cũng vậy, tôi muốn nói đến công việc, dự án cá nhân, ý tưởng kinh doanh. Rất rất nhiều suy nghĩ cứ mỗi lúc lại vụt qua trong tâm trí tôi, nhiều và nhanh đến mức tôi chưa kịp hết hào hứng với ý tưởng này thì một điều thú vị khác lại “tràn” qua. Vì thế, mọi thứ cứ trôi đi kéo theo sự hăng hái, háo hức “trong tưởng tượng”. Để rồi tôi thì cứ kẹt lại trong trạng thái “không làm gì”.

Khi cùng chồng lựa chọn đến Hong Kong để sinh sống trong một vài năm, tôi đã từng cảm thấy “vô vọng” vì nghĩ đến việc mình sẽ lại tiếp tục dừng lại, thậm chí là đi lùi. Tôi lại cũng là một người cực kì kém trong việc “ước lượng”. Tôi không biết 1 mét là dài khoảng bao nhiêu, nửa cân là chừng nào; nên tôi càng không biết 1 năm là ngắn hay 3 năm liệu có dài không. Tôi cực kì hoang mang và vô định; chỉ nghĩ đến tuổi 30 sắp kéo đến còn mình vẫn chưa hết loay hoay, tôi đã oà khóc rất nhiều lần.

Mẹ Chi và em bé Chương tại Tết Cộng đồng tại Hong Kong 2023

Nhưng tôi cũng có một ưu điểm mà tôi cảm thấy biết ơn. Đó là sự lạc quan (đôi khi hơi độc hại ^^). Tôi luôn tin ở thời điểm thích hợp, khi tôi đã sẵn sàng, chắc chắn vũ trụ sẽ gửi cho tôi bài học cần hoàn thành. Chuyến đi xa quê hương này có lẽ chính là thời khắc đó. Tôi đã gọi tên được định hướng nghề nghiệp mong muốn cuả mình là gì. Tôi đã hình dung và viết được kế hoạch để chinh phục mục tiêu. Tôi dần dà tìm thấy và “nhìn” được con người mình muốn trở thành là như thế nào. Tôi hiểu bản thân mình hơn. Chưa bao giờ trong 29 năm tôi thoa kem dưỡng thể đều đặn sau khi tắm, tôi sử dụng kem tay mỗi ngày, tôi luôn cười bằng miệng và bằng đôi mắt, tôi viết nhật ký biết ơn, tôi nuôi dưỡng trí não và tâm hồn bằng sách, podcast và những video bổ ích…Và điều quan trọng nhất chắc hẳn là: Tôi biết tôi yêu bản thân mình rất nhiều.

Chi thân mến! Có lẽ vào năm 39 tuổi, cuộc sống của tôi sẽ tốt đẹp hơn hoặc cũng có thể là một nốt nhạc trầm. Nhưng hành trình để đi từ thất vọng về bản thân đến yêu thương con người mình hết mực chỉ có chính mình mới cảm nhận được sâu sắc nhất. Đây là việc “easier to say than act”, tưởng rằng là việc hiển nhiên nhưng lại không phải như vậy. Bởi vì, không ai có thể biết hết được mình đã đi qua những gì để đến được khoảnh khắc này.

Hi vọng rằng, từ những dòng suy nghĩ vẩn vơ mà đầy yêu thương dành cho chính mình, cuộc sống của Chi sẽ bước sang một chặng mới: vẫn là Chi nhưng là một Chi đậm nét hơn.

Self-love is shown.

Bình luận về bài viết này

Mình là Chi!

Chào mừng bạn đến với góc nhỏ của mình về giáo dục & thương hiệu trường học.